Người ta hay nói practice makes perfect. Nhưng thật ra practice không makes perfect, mà perfect practice mới makes perfect.
Lý do đơn giản. Nếu bạn làm một việc sai, rồi cứ lặp đi lặp lại cái sai đó hoài, thì bạn chỉ trở thành perfect at making mistakes, tức là giỏi làm cái sai đó thôi. Phải có phương pháp đúng thì mới giỏi lên được.
Điều này đúng với việc học tiếng Anh
Nhiều người khi qua nước ngoài thì nói chuyện được, đi làm giao tiếp được trong công việc của họ, và họ làm công việc đó bốn, năm, bảy năm luôn. Nhưng nội dung giao tiếp chỉ gói gọn trong phạm vi công việc.
Thi thấy nhiều người làm văn phòng, làm logistics, làm marketing, làm bất cứ gì. Trong công việc thì họ giao tiếp tốt. Nhưng khi ra ngoài xã giao, gặp bạn bè, nói chuyện sâu hơn, thì lại không nói được.
Nên chuyện "cứ đi làm rồi nói tiếng Anh được" chưa chắc có nghĩa là tiếng Anh đó đủ tốt.
Thế nào là đủ tốt
Tiếng Anh gọi là đủ tốt thì phải đủ để bạn kết bạn và trò chuyện sâu. Giống như hai người Việt ngồi với nhau, có thể nói về tình yêu, công việc, sức khỏe, những thứ sâu hơn.
Tiếng Anh để hòa nhập, để thật sự sống và hạnh phúc trong một xã hội nói tiếng Anh, thì cần đến mức đó. Mà muốn vậy thì phải có môi trường hoặc cách luyện tập nào đó.
Một trong những cách là tham gia các hoạt động thiện nguyện. Đặc biệt là những nơi làm việc với người lớn tuổi, vì các cụ thường rảnh và sẵn sàng nói chuyện sâu với mình. Từ đó bạn sẽ nói được những chủ đề khác ngoài công việc.