Nếu bạn học ngữ pháp theo kiểu không hỏi tại sao, thì sẽ rất khó học được.
Đó là kiểu học tick box: "ok tôi biết hiện tại đơn rồi", "ok tôi biết passive rồi".
Nhưng hỏi thật: tại sao chúng ta lại dùng passive? Tại sao không dùng active? Dùng passive trong trường hợp nào? Để nghe cho ngầu, hay để được 8 chấm?
Định nghĩa thật sự của passive
Trong cuốn Understanding and Using English Grammar, định nghĩa rất rõ: ta dùng câu bị động khi agent, tức người thực hiện hành động, hoặc là không biết là ai, hoặc là không quan trọng.
Hai ví dụ
Cái cửa bị hỏng. Mình đâu biết ai làm hỏng cái cửa. Thay vì nói someone has broken the door, mình nói:
The door is broken.
Vì thật sự không ai biết, mà cũng không cần biết.
Đèn để quên bật cả đêm. Thay vì:
Someone left the lights on yesterday.
thì nói:
The lights were left on yesterday.
Câu đầu nghe như đang đổ lỗi, nó nhắm vào người. Câu sau nhắm vào sự việc, nghe khách quan hơn nhiều.
Vì sao điều này quan trọng
Khi bạn hiểu passive dùng để chuyển trọng tâm khỏi người làm, bạn không còn phải nhớ công thức nữa. Bạn sẽ tự biết khi nào nên dùng, vì bạn biết nó làm gì.
Đó là khác biệt giữa học một quy tắc và hiểu một công cụ.